Tìm kiếm
E-mail
Mật khẩu
Câu hỏi khảo sát
Bạn có thích tiếng Hàn Quốc không
Rất thích
Không thích
Bình thường

Nghiên cứu > Văn hóa Hàn Quốc
Đường đến hiện đại: Hàn Quốc đầu thế kỷ 20 CHUYÊN ĐỀ 3 Những người phụ nữ mở cửa và bước tới cận đại
23/07/2019 GMT+7

Đường đến hiện đại:
Hàn Quốc đầu thế kỷ 20
CHUYÊN ĐỀ 3

Những người phụ nữ mở cửa và bước tới cận đại


Một thiểu số những thiếu nữ tân thời vượt ra khỏi những điều cấm kị và kìm kẹp của Nho giáo, vốn là những điều phân biệt đối xử về vai trò xã hội của nam giới và nữ giới, họ chính là biểu tượng của thời đại đương đầu với làn sóng cận đại. Họ đi tiên phong với những kiểu tóc và gu thời trang mới, họ khát khao tự do, bình đẳng với nam giới, khát khao được yêu và kết hôn với người đàn ông do mình lựa chọn. Tuy nhiên, chính sự táo bạo, quả cảm ấy lại thường đẩy họ đến với những số phận bi kịch.

Đối với những người phụ nữ Joseon thậm chí từng không được phép đi ra ngoài, thời đại hiện đại đã mang đến cho họ cơ hội về giáo dục và quyền lựa chọn của riêng họ. Nhưng tự do như vậy không dễ dàng có được. Hậu quả của việc tìm kiếm ý tưởng mới để thay đổi cuộc sống xung quanh, họ thường gặp phải những lời chỉ trích gay gắt.

Chae Man-shik (1902–1950), nhà văn tiêu biểu cho dòng văn chương trào phúng thời cận đại của Joseon đã đánh dấu tên mình trên văn đàn bằng truyện ngắn miêu tả cuộc gặp gỡ với một người phụ nữ trên tàu hỏa. Ra mắt dưới nhan đề “Ba con đường” trên Tạp chí Văn nghệ phổ biến vào năm 1924, truyện ngắn này nội dung không có gì đặc sắc, chỉ đơn giản kể về việc tình cờ chạm mặt nhiều lần với một “nữ sinh ăn mặc tinh khôi” trên một chuyến tàu, mà theo như cách nhìn nhận thời nay, đó là một tình huống chưa thể được coi là tình tiết câu chuyện ấy. Song, vào thời đó, việc một chàng trai trẻ ngồi kề bên một cô gái hoàn toàn xa lạ suốt hành trình dài là vô cùng ngoại lệ, và không gian con tàu, nơi có thể diễn ra trải nghiệm ấy, cũng vô cùng đặc biệt, đến mức có thể trở thành chất liệu của tác phẩm văn học. Hơn thế, cô gái ấy lại là một “thiếu nữ tân thời”, đối tượng không dễ có thể gặp được trong cuộc sống thường nhật.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


“Tuổi thanh xuân” (1926), tiểu thuyết tình cảm lãng mạn vô cùng nổi tiếng được viết bởi Kang Eun-hyeong, biên tập và xuất bản bởi Nhà sách Daeseong. Khái niệm tình yêu tự do nhanh chóng được biết đến trong thời kỳ cận đại, tình yêu và sự lãng mạn đã trở thành chủ đề phổ biến trong tiểu thuyết. © All That Book

Cô nữ sinh gặp trên chuyến tàu
Năm 1886, Trường nữ sinh Ewha Haktang, cơ sở giáo dục dành cho nữ giới đầu tiên thời kỳ cận đại ở Joseon do các nhà truyền giáo phương Tây người Mỹ thành lập ở phường Jeongdong, Seoul đã được mở cửa. Tuy nhiên, cho đến tận những năm 1910, không hề dễ dàng để tuyển sinh. Việc tuyển sinh khó khăn đến mức giáo viên phải gõ cửa từng nhà và động viên “Nhà mình có chị, em gái hay con gái không? Nếu có xin hãy cho con em các vị đến trường học. Chúng tôi sẽ dạy học cho con em các vị mà không nhận đồng nào.” Nhưng tình hình đã thay đổi ngay sau khi thông tin học sinh Ewha Haktang tích cực tham gia Phong trào đấu tranh giành độc lập Mùng 1 tháng 3 năm 1919 [sử gọi là sự kiện 3.1 Undong] được truyền đi rộng rãi. Số học sinh muốn theo học tại trường đã tăng lên rõ rệt, dẫn đến tình huống không thể thu nhận tất cả những học sinh này. Điều đó không đồng nghĩa với việc hầu hết số học sinh trong xã hội đều là nữ. Theo thống kê của Phủ toàn quyền Joseon, năm 1923 số nữ sinh của các trường phổ thông cấp hai, tổng cộng 7 trường, cả trường công và trường tư, đạt khoảng 1.370 học sinh. Con số này ước tính chiếm 0,6% dân số nữ thời đó, trong đó, số học sinh nữ có trình độ từ phổ thông cấp hai trở lên chiếm tỷ lệ thấp hơn hẳn, chỉ khoảng 0,03%.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Ngưỡng mộ và phê phán
Từ nửa sau những năm 1920, từ trường học, phụ nữ đã bắt đầu đặt chân tới những không gian công cộng như đường phố, những buổi hòa nhạc, buổi diễn thuyết, rạp hát hay công viên… Khi bán kính hoạt động của phụ nữ được mở rộng như vậy, phía trường học đã bắt đầu khống chế học sinh nữ bằng những quy định nghiêm ngặt. Họ cấm học sinh không được đến rạp xem phim hay đến các buổi hòa nhạc mà không có sự cho phép. Khi ra ngoài phải đi cùng gia đình hoặc bạn học khác, ngoài sách giáo khoa, nếu có tạp chí hay tài liệu thì phải khai báo với nhà trường. Đồng thời, việc ở trọ cũng rất lộn xộn nên nhà trường đã khuyến cáo một cách mạnh mẽ việc sống ở trong ký túc xá, thậm chí còn nghiêm khắc hạn chế cả việc trao đổi thư từ.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Nữ sinh của Trường tưởng niệm Jennie Speer, những người từng bị cầm tù vì tham gia Phong trào Mùng 1 tháng 3, chụp ảnh sau khi được thả. Trường được thành lập vào năm 1908 tại Gwangju, tỉnh Jeollanam-do, bởi nhà truyền giáo người Mỹ Eugene Bell.© Gwangju Speer Girls’ High School

Tình yêu và tự sát
Trong xã hội Joseon thời kỳ trước cận đại, việc kết hôn được diễn ra trên cơ sở quyết định của cha mẹ, việc cá nhân tự do lựa chọn người bạn đời theo ý muốn của mình là điều hoàn toàn không thể. “Yeonae” (yêu đương), một từ mới xuất hiện được du nhập từ Nhật Bản được dịch từ chữ “love” trong tiếng Anh đã tạo nên phản ứng mạnh mẽ với tư cách là một danh từ truyền bá hình thức kết hôn của phương Tây, hình thức được tạo nên bởi ý chí mang tính tự quyết của những người trong cuộc. Tình yêu đã tạo nên sự bùng nổ trong xã hội như một phong tục mới mà ở đó, người ta khước từ cuộc hôn nhân do cha mẹ định đoạt và tự do lựa chọn bạn đời theo ý chí của mình. Nó được coi là thứ cảm xúc cao quý vượt lên những khác biệt về giàu nghèo, sang hèn, học thức, trở thành lối tư duy của thanh niên, coi bản thân chính là chủ nhân của đời mình. Như thế, tình yêu đã mở ra một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt, đó là việc hiện thực hóa tình yêu được coi là hiện thực hóa cuộc sống được khai sáng.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Kim U-jin bắt đầu viết và chỉ đạo các vở kịch khi còn là sinh viên ngành văn học Anh tại Trường đại học Waseda, Tokyo. “Sự trả thù”, vở kịch tự truyện của ông được viết vào năm 1926, khắc họa mối xung đột của một nhà thơ trẻ mang trong mình những ý tưởng phương Tây với các giá trị Nho giáo truyền thống của gia đình.

Yun Sim-deok là một ca sĩ và một diễn viên nổi tiếng. Bà là người phụ nữ Hàn Quốc đầu tiên nghiên cứu âm nhạc cổ điển phương Tây và được cho là đã viết lời cho bài hát nổi tiếng của mình, “Sự tán dương cái chết” (Sa-ui chanmi), sau khi quyết định đưa cuộc sống của mình thoát khỏi nỗi tuyệt vọng bởi một tình yêu vô vọng. © The JoongAng Ilbo

Giấc mơ chưa trọn vẹn
Nhân vật “tôi” nhỏ tuổi trong tiểu thuyết tự truyện “Cái cọc của mẹ” (1979) của nhà văn Park Wan-suh (1931–2011) đã oằn oại trong nỗi niềm khát vọng ép con phải trở thành một thiếu nữ tân thời của mẹ mình. Câu trả lời trước hết của người mẹ cho câu hỏi “Thiếu nữ tân thời là gì vậy ạ?” của nhân vật “tôi” lại chính là những miêu tả về ngoại hình. Cụ thể, thiếu nữ tân thời là “cô gái chải tóc kiểu hisashi-gami thay vì búi tóc thấp kiểu truyền thống, mặc váy suôn màu đen để lộ bắp chân, đi giày gót nhọn và mang túi xách”. Đó là trang phục không thể hấp dẫn đứa con gái nhỏ muốn mặc váy màu vàng với đi giày vải hoa và nó đã hỏi lại.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*



Kim Chi-young Giáo sư Khoa Ngữ văn Trường Đại học Công giáo Daegu
Nguyễn Lệ Thu Dịch.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Nguồn: Tạp chí Koreana - Văn hóa Nghệ thuật Hàn Quốc, số Mùa Xuân 2019 (vol 6, no.1) phiên bản tiếng Việt (xem bản đầy đủ tại đây)

*Vì lý do bản quyền nên chúng tôi chỉ trích giới thiệu một đoạn nhỏ trong bài viết. Bạn đọc vui lòng nhấp vào đường link trên để đọc toàn văn bài viết.

Khoa Hàn Quốc học - Faculty of Korean Studies - 한국학부
In bài này
Gửi thư hỏi đáp
Trở về 
*Ý kiến bạn đọc:
Các tin mới
Các tin khác
Nghiên cứu